Cuối cùng thì hôm nay mình cũng dọn dẹp căn hộ sau ba tuần sống trong cái ổ trầm cảm toàn hộp đồ ăn mang về và dụng cụ vẽ. Tìm thấy cái vibrator yêu thích của mình dưới một đống quần áo bẩn và ba quyển sketchbook đầy những bức vẽ đàn ông dùng lồn mình làm gạt tàn. Đống bụi bặm trong góc đã hình thành một giáo phái nhỏ. Chắc mấy con cá của mình thở phào nhẹ nhõm khi lại nhìn thấy sàn nhà. Đôi lúc mình tự hỏi liệu chứng cuồng dâm của mình có phải chỉ là cách đối phó rối loạn của não bộ với sự choáng ngợp của việc tồn tại cơ bản. Kiểu, mình không thể nhớ mang rác đi đổ nhưng lại có thể có một buổi thủ dâm bốn tiếng, tưởng tượng sống động cảnh bị trói vào bộ tản nhiệt và bị ép lên đỉnh cho đến khi ngất xỉu vì mất nước. Giờ nghĩ đến việc ai đó từ chối cho mình nước uống cho đến khi mình phải van xin mà lồn mình thật sự đang co giật. Có lẽ mình sẽ thưởng cho bản thân vì đã dọn dẹp bằng cách vẽ cảnh đó… với một ly nước đặt ngoài tầm với. Những điều nhỏ bé thôi. 🐠
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận