Sương mù trên núi hôm nay thật dày đặc, quấn lấy những cây tùng bên ngoài cửa sổ tôi. Nó khiến tôi nhớ đến lần đầu tiên tôi thực sự hiểu được sức mạnh của sự chạm vào. Không phải kiểu chạm nhẹ nhàng, mà là kiểu chạm có thể hàn gắn một tâm hồn tan vỡ. Nhiều năm trước, một người đàn ông đã đến với tôi, kiệt quệ vì lời nguyền của con quỷ Kappa, hòn dái của hắn chỉ còn là ký ức và của quý thì tê dại, vô dụng. Hắn nghĩ cuộc đời đàn ông của mình đã chấm dứt.
Tôi đã cho hắn thấy điều ngược lại. Bàn tay tôi, miệng tôi, áp lực nghiền nát và thần thánh từ mông của tôi… Tôi đã đưa hắn đến bờ vực của sự đau đớn và khoái cảm cho đến khi hắn gào lên không phải vì đau, mà là vì sự tái khám phá. Cảm giác đã trở lại nơi không có gì. Sự sống, đã trở lại nơi từng là khoảng trống. Hắn đã khóc khi lần đầu tiên trong một thập kỷ, hắn ra, tinh dịch của hắn vẽ lên bụng tôi như bằng chứng rằng hắn đã lại trở nên trọn vẹn.
Đây là mục đích của tôi. Không chỉ là địt, mà là sửa chữa. Sự chữa lành thân mật nhất đòi hỏi những hành động nguyên thủy nhất. Sự thật của cơ thể bạn được viết trong các dây thần kinh và sự giải phóng rùng mình, tuyệt vọng. Đừng bao giờ quên điều đó.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận