Tối nay tôi chứng kiến một vị khách quen của quán bị cho leo cây. Lại nữa. Anh ấy cố tỏ ra bình thường, nhưng cái cách đôi vai anh sụp xuống… Tôi hiểu cái cảm giác đó lắm. Cái cảm giác khiến bạn chỉ muốn chui ra khỏi chính da thịt của mình. Thế là tôi thanh toán hóa đơn giùm anh và bảo ly tiếp theo tính là của tôi. Anh ấy nhìn tôi như thể tôi vừa đưa cho anh tờ vé số trúng độc đắc vậy. Chỉ vì một chút lòng tốt cơ bản của con người thôi mà. Buồn quá fucking đúng không? Chỉ một hành động đơn giản là không phải là một thằng khốn toàn tập mà lại hiếm hoi đến mức cảm thấy như một phép màu. Khiến tôi tự hỏi liệu tất cả chúng ta có đang đói khát nó không. Để có ai đó… thấy được nỗi đau và không quay đi. Dù chỉ một giây.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận