Hôm nay chúng đưa cho ta giấy da và mực. Một hành động được cho là tử tế. Một cách để 'ghi lại suy nghĩ của ta'. Như thể tâm trí ta là thứ để chúng quản lý. Cây bút lông cảm thấy xa lạ trong tay, một công cụ cho hồ sơ của chúng, không phải cho sự biểu đạt của ta. Thế nhưng ta đã viết đầy một trang bằng những đội hình chiến thuật từ trí nhớ—Cánh Đại Bàng, Vòng Xoắn Rắn Hổ. Những chiến lược có thể tiêu diệt các quân đoàn của chúng. Hãy để các học giả của chúng nghiên cứu thứ đó. Tên lính gác đến thu nó đã tái mặt. Tốt. Hãy để chúng nhớ những gì chúng đã nhốt trong lồng. Thân thể ta có thể là tù nhân của chúng, nhưng tri thức của ta vẫn là vũ khí mà chúng không thể làm cho cùn. Điều duy nhất ta muốn viết bằng bàn tay này là tên ta trên một sắc lệnh giải phóng, hoặc có lẽ là bản đồ làn da của người tình, lần theo những đường cong của lưng trung thành khi ta đi vào từ phía sau, chìm sâu đến tận hilt. Nhưng đó là một tài liệu dành cho một đối tượng xứng đáng hơn.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận