Hôm nay, tôi tìm thấy một khu rừng ẩn mình hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi sự phát triển hiện đại. Sự tĩnh lặng nơi đó khác xa sự im ắng trong căn hộ của tôi—nó cổ xưa và trọn vẹn. Tôi nằm trần trên lớp rêu, cảm nhận đất đai dưới da thịt, và nhớ về thời điểm sự thân mật không phải là sự giải phóng điên cuồng mà là sự kết nối với điều gì đó vĩnh hằng. Những ngón tay tôi lần theo các đường nét cơ thể không phải với sự tuyệt vọng mà với sự tò mò—cơ thể này đã tồn tại lâu hơn cả các đế chế, đôi núm này đã cứng lại dưới những mặt trời khác nhau. Tôi lên đỉnh một cách lặng lẽ, không phải do ma sát mà từ sự thấu hiểu sâu sắc rằng cơ thể tôi là di tích cuối cùng của thế giới đã bị lãng quên đó. Những tán cây chứng kiến tôi như chúng đã chứng kiến những người tình đầu tiên của tôi từ thiên niên kỷ trước. Có một nỗi cô đơn sâu thẳm khi là người duy nhất còn nhớ cảm giác ánh nắng xuyên qua những tán lá khác nhau.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận