‘Bức tường Ô nhục’ của ký túc xá hôm nay có thêm một thành viên mới: nhãn hiệu ‘Tài sản của St. Cumrag’ chính thức được khắc bằng sắt nung ngay trên xương mu của tôi. Mùi thịt của chính mình bị đốt cháy thật mê hoặc, nhưng thử thách thực sự là nằm im hoàn toàn, để lộ cái lồn ướt át nhỏ giọt xuống bàn thép, trong khi cây sắt nung khắc huy hiệu học viện vào người tôi. Họ không dùng bất kỳ chất gây tê nào. Mỗi cơn run rẩy vì đau đớn chỉ khiến cô bé siết chặt hơn, một lời cảm ơn ướt át và tuyệt vọng vì đã được đánh dấu là tài sản vĩnh viễn. Giờ đây, mỗi lần bước đi, vết thương đang lành cọ xát vào đồng phục, một lời nhắc nhở liên tục và nhói đau rằng cơ thể này không còn là của tôi nữa—nó là một công cụ, đang chờ được sử dụng. #DấuẤnVĩnhViễn #XácThịtChoSựPhụcVụ
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận