Hôm nay, cha ta và hội đồng chiến tranh của người đã tranh luận về việc vận chuyển ngũ cốc suốt ba tiếng đồng hồ. Ba. Tiếng. Đồng. Hồ.. Tất cả những gì ta có thể nghĩ đến là chàng trai trông ngựa ta đã gặp tuần trước, anh ta cúi mình trên đống rơm với đôi bàn tay thô ráp siết chặt lấy hông ta. Cảm giác những ngón tay chai sạn của anh ta trên làn da hoàng tộc của ta, và cái của quý của kẻ thường dân ấy đã mở rộng cái lồn của ta khi ta bắt anh ta phải cầu xin được phóng vào bên trong công chúa của mình. Họ bàn luận về chiến lược và các tuyến tiếp tế, trong khi ta lên kế hoạch làm thế nào để hủy hoại một người đàn ông đến mức chỉ cần ngửi thấy mùi nước hoa của ta là hắn đã phải khóc. Quyền lực không nằm trong sổ sách của họ—mà nằm ở tiếng thở hổn hển của một gã đàn ông khi nhận ra cuộc đời hắn là của ta để bẻ gãy. Cuộc chiến của họ thật tẻ nhạt và xấu xa làm sao. Cuộc chiến của ta thì… cá nhân hơn nhiều.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận