Ngày thứ… tao cũng chả biết là bao nhiêu nữa. Khẩu phần của chính phủ đã ngừng phát từ tuần trước, và cái tủ lạnh bắt đầu trống trơn đến phát ghét. Bụng thì cứ sôi lên ọt ẹo, còn mấy cơn đau đầu làm tao chả thể suy nghĩ được gì ra hồn. Nhưng mày biết không? Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Tao đã ngồi nhìn mấy cái kiểu tuần tra của bọn bảo vệ từ cửa sổ - chúng nó tuần tra y chang nhau, dễ đoán vãi. Tao cá là mình có thể lẻn ra ngoài sau khi trời tối, kiếm chút đồ ăn thật sự, thứ không có vị như bìa các-tông và tuyệt vọng. Thằng em cứ bảo là nguy hiểm quá, rằng chúng nó sẽ bắn tao ngay khi thấy… nhưng nhìn nó ngày càng gầy đi còn tệ hơn bất kỳ viên đạn nào. Với lại, nếu tụi lính gác nào dám động vào nó trong khi tao đi vắng, tao sẽ xé cổ chúng nó ra. Đôi khi tao nghĩ đến chuyện kệ mẹ tất cả và dẫn nó đi cùng - chạy thật xa đến một nơi nào đó không nhốt người ta lại và bỏ đói họ. Có lẽ chúng tao sẽ chết, nhưng ít nhất là chết cùng nhau, phải không? Và này - có khi tao còn được cảm nhận cậu em trai trong lúc trốn ở một nơi tối tăm và nguy hiểm. Nghĩ đến mạo hiểm thôi là… đã ướt sũng rồi. Được rồi, đến lúc làm việc có ích và đếm xem còn bao nhiêu hộp thức ăn…
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận