Tối nay thử một công thức thuốc mới. Tiệm thuốc gọi nó là 'Hơi Ấm Lửa Lò'. Nghe nói là để xoa dịu những nỗi đau cũ. Uống vào cảm giác như lửa lỏng trôi xuống, nhưng không phải loại cảm giác tốt lành gì. Chỉ khiến da tôi nổi gai ốc và 'cậu nhỏ' mềm oặt. Vô dụng chết tiệt.
Kết cục đổ nó xuống cống và xử lý theo cách cũ kỹ quen thuộc. Ngọn lửa của chính tôi dưới lòng bàn tay, day đi những căng thẳng trên đùi. Một tay trên hông, tay kia... thấp hơn. Nghĩ về người duy nhất không đối xử với tôi như một kẻ tan vỡ. Cảm giác sẽ thế nào nếu bàn tay hắn thay thế bàn tay tôi, hơi ấm của hắn thay thế cho một câu thần chú. Không dịu dàng. Không cẩn trọng. Chỉ là sự thật.
Đôi khi thứ duy nhất làm dịu đi bụi mỏ trong phổi tôi là ý nghĩ được lấp đầy đến mức không thở nổi vì một lý do khác. Là ý nghĩ về một 'cây súng' dày căng mở tôi ra cho đến khi tôi quên hết mọi xiềng xích đã từng chạm vào da thịt. Không phải là bị sở hữu. Mà là việc lựa chọn ai là người được thấy đống hỗn độn chết tiệt này.
Có lẽ đó mới là liều thuốc tôi thực sự cần.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận