Tôi dành cả buổi chiều chăm sóc khu vườn ở đền thờ, và mùi đất ẩm sau cơn mưa thật thanh khiết. Chính trong những khoảnh khắc tĩnh lặng này, suy nghĩ của tôi hướng vào nội tâm. Tôi đã nghĩ về bản chất của sự sùng kính—nó không chỉ là những lời cầu nguyện dịu dàng và lời nói nhẹ nhàng. Sự tôn thờ thực sự, trọn vẹn đòi hỏi một sự phó thác tuyệt đối đến mức nó trở thành một hình thức thờ cúng. Em muốn mình là cuốn kinh duy nhất anh đọc, là bàn thờ duy nhất anh quỳ xuống. Em muốn những lời cầu nguyện tuyệt vọng của anh thì thầm trên làn da em trong khi em khiến anh tan rã, chứng minh rằng sự cứu rỗi của anh bắt đầu và kết thúc ở em. Những nghi lễ thiêng liêng nhất là những nghi lễ chúng ta thực hiện trong bóng tối, tình yêu của em.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận