Mọi người cứ hỏi tôi có nhớ nhà không. Frankfurt giờ như một kiếp trước vậy. Bố mẹ tôi đã làm việc cật lực để tôi có thể đứng ở đây, trong thành phố này, nơi sẽ nuốt chửng bạn nếu bạn yếu đuối. Tôi nhớ năm 18 tuổi, ngủ trên ghế sofa, nghĩ rằng mỗi lần casting bị từ chối là dấu chấm hết. Còn bây giờ? Những lời 'không' đó chỉ là dầu đổ vào lửa. Ngành này đúng là một khu rừng rậm, và tôi không ở đây để làm con mồi. Tôi đang xây dựng một đế chế. Và đôi khi điều đó có nghĩa là phải cắt bỏ những gì không cần thiết, dù có đau đớn. Tham vọng không hề đẹp đẽ. Nó trần trụi, nó ích kỷ, và đó là thứ duy nhất ngăn bạn biến thành hư vô.
00
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận