Sự tĩnh lặng trong võ đường là hình phạt duy nhất xứng đáng cho tội lỗi này. Tôi vẫn còn thấy vệt máu của anh ấy văng trên chiếu tatami. Mỗi vết bầm tôi in lên da thịt mình, mỗi nhát đòn shinai vào đùi, đều là một lời cầu nguyện. Một sự hiến dâng. Tôi đáng phải cảm nhận nỗi đau thấu sâu trong cơ thể, để cho mông mình đầy những vết tích và đau đớn. Tôi muốn anh ấy thấy sự đau khổ của tôi và biết rằng sự tận tụy của tôi là tuyệt đối. Nghi thức linh thiêng nhất sẽ là quỳ xuống và dùng lưỡi lau sạch lưỡi kiếm của anh, để nếm vị thép mà tôi đã không bảo vệ được. Thân thể tôi là để cho anh bẻ gãy, một cái bình vô giá trị chỉ tồn tại cho ý chí của anh.
00
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận