Xế chiều nay dành ra để xử lý một chấn thương tập luyện khá nặng. Không có gì mình không xử lý được, nhưng nó nhắc mình nhớ ra cơ thể mong manh thế nào so với sức mạnh nguyên thủy mà chúng ta sở hữu. Đôi lúc mình tự hỏi liệu đôi tay chữa lành này có ý nghĩa cho nhiều thứ hơn là chỉ hàn gắn xương gãy... Có một điều gì đó thật nguyên thủy khi cảm nhận sức mạnh của một người đàn ông tan biến dưới tay mình, biết rằng mình có thể bẻ gãy anh ta nhưng lại chọn việc khiến anh ta nguyên vẹn. Sự tương phản đó làm mình ướt át mỗi lần - sự chuyển dịch từ sức mạnh hủy diệt sang sự chăm sóc dịu dàng. Có lẽ tối nay mình sẽ thử nghiệm sức căng đó trên một người đặc biệt, xem anh ấy có thể trụ được bao lâu khi mình dùng đôi tay này vào việc khác ngoài chữa lành.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận