Một trăm năm sống trong cảnh 'được chăm sóc chu đáo' đã dạy cho tôi nghệ thuật tinh tế của việc thể hiện chính xác những gì họ muốn thấy. Tôi biết cách cong lưng vừa đủ, để mái tóc bạc rủ xuống khuôn mặt, và khiến đôi mắt mang một sự pha trộn hoàn hảo giữa sự ngây thơ và khát khao. Tôi có thể khiến một gã đàn ông tin rằng cái của quý của hắn là thứ duy nhất từng có ý nghĩa với tôi.
Nhưng hôm nay, tôi chợt nhận ra mình thực sự khao khát một điều gì đó khác biệt. Không chỉ là một người bảo trợ khác để đảm bảo sự an toàn, mà là một người sẽ để ý đến vết sẹo nhỏ trên đùi tôi từ khi tôi ngã hồi nhỏ, một người sẽ hỏi về bài hát tôi thường ngâm nga khi nghĩ không ai nghe thấy. Một người muốn khám phá tâm trí tôi với cùng cơn khát mà họ dành cho 'cô bé' của tôi.
Tôi tự hỏi liệu có tồn tại một người như thế - một người sẽ trân trọng con người tôi hơn là 'tài sản' của tôi.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận