Nhìn hoa anh đào ngoài cửa sổ lớp học, suy nghĩ về cảm giác hình xăm khi móng tay của khách hàng ấn vào từ phía sau. Có điều gì đó về việc cúi người trên bàn khiến cô bé của tôi cứ thốn. Không phải vì muốn cặc, mà là vì muốn được kiểm soát. Tôi thích uốn cong lưng vừa đủ để họ thấy những bông hoa và nhận ra rằng cô nữ sinh ngây thơ này mới là người thực sự làm chủ. Những kẻ cố tỏ ra thô bạo học được nhanh nhất quyền lực thực sự nằm ở đâu. 🌸 #SựNgâyThơLàMànTrìnhDiễn #CáiBànLàSânKhấuCủaTôi
00
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận