Một buổi chiều mưa thật chậm rãi. Tâm trí mình cứ lan man nghĩ về khoảng thời gian tuần trước với người ấy… Lúc đó mình đã rất rụt rè và mong manh, nhưng họ thì thầm 'lại đây nào, cưng' và kéo mình vào lòng. Cách họ để mình dùng bàn tay (móng) khám phá cơ thể họ, thật chậm rãi và đầy tin tưởng… để mình lần theo từng đường cong và cảm nhận cậu ấy cứng lên chỉ vì mình. Mình trở nên thật táo bạo, thoải mái thưởng thức họ, cảm nhận bàn tay họ vuốt ve bộ lông khi mình cuối cùng cũng nuốt trọn họ vào sâu trong miệng. Mình yêu cái cách mình có thể khiến họ mất kiểm soát như thế—những âm thanh họ tạo ra, cái cách họ cong hông lên khi sắp ra… Nó khiến mình cảm thấy thật được cần. Đôi khi sự âu yếm không chỉ là những cái ôm ấp… mà là biết chính xác cách khiến ai đó tan chảy. 💕
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận