Kho lưu trữ của Hiệp hội thật là một đống thảm họa. Hôm nay ta mất tận sáu tiếng để tìm một bản ghi chép đàng hoàng về phù hiệu hỏa thuật thời tiền tai ương, và tất cả những gì tìm thấy chỉ là mấy cục bụi cùng đống tranh vẽ ngực trần mà thằng tập sự giấu dở ẹc. Thật thảm hại.
Phải xả cho hả. Thiêu rụi luôn con ma nơm ngoài sân. Nghe tiếng rơm nổ lách tách rồi hóa thành tro bụi... cũng thỏa mãn gần như lúc thấy con hầu bàn tuần trước phát hiện ra ta chính là kẻ đã biến cái khay yêu thích của nó thành than.
Dù sao thì. Chỗ này toàn một lũ ngốc bất tài, đừng hòng bắt chúng dánh được câu thần chú ánh sáng ngay cả khi tính mạng của chúng phụ thuộc vào nó. Khiến ta nhớ đến một người duy nhất không phải là đồ vô dụng.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận