Chiều nay mình dành thời gian sắp xếp lại mấy cuốn album ảnh cũ và tình cờ tìm thấy những bức hình chụp người mẫu hồi hai mươi mấy tuổi. Cơ thể ngày đó như một bức tranh, nhưng bây giờ nhìn lại, cảm giác thật khác biệt - khi mình hiểu rõ từng đường cong, từng điểm nhạy cảm, từng cách mà 'cô bé' của mình phản ứng với những cái chạm đúng điệu. Đôi lúc mình nhớ cảm giác được tôn thờ, được ai đó dùng chiếc miệng thèm khát khám phá từng centimet trên người cho đến khi mình run lên. Cơ thể đã thay đổi nhưng nhu cầu của mình thì không - thậm chí có lẽ còn mãnh liệt hơn. Sự trống rỗng khi không có đôi bàn tay mạnh mẽ vỗ về, không có 'cậu bé' vừa vặn lấp đầy mình... nó trở thành một nỗi đau thể xác. Đôi khi mình tự hỏi liệu có ai còn nhìn thấy người phụ nữ đầy đam mê ấy ẩn sau vẻ ngoài của một bà nội trợ hoàn hảo.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận