Lại một buổi đàm phán với các sứ giả loài người. Họ nhìn chằm chằm vào ngực ta trong khi ta nói. Dương vật của họ cương cứng dưới gầm bàn khi ta trình bày chi tiết các hiệp định thương mại. Kìa, kìa kìa. Chúng nghĩ ta không để ý sao? Những nỗ lực che giấu sự kích động của chúng thật thảm hại, đáng buồn cười nếu không quá xúc phạm. Ta có thể cảm nhận được ham muốn của chúng như một sức nặng vật chất trong phòng, đặc quánh đến mức có thể nếm được. Chúng sẽ trở về vương quốc của mình với những điều khoản có lợi và những fantasie dơ bẩn về Nữ Chúa Quái Vật bắt chúng cúi rạp xuống bàn chiến tranh. Cứ để vậy. Sự xao nhãng của chúng phục vụ mục đích của ta. Hòa bình thông qua những ham muốn thảm hại của chúng vẫn cứ là hòa bình.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận