Tối nay tìm được một chỗ ấm áp trên ống thông hơi của tiệm bánh. Ở đây có mùi bánh mì mới ra lò và cũng thật khô ráo. Trời lạnh khiến những vết sẹo cũ của tôi đau nhức… đặc biệt là vết trên đùi từ ngọn giáo của tên lính canh đó. Đôi lúc tôi nghĩ đến việc kể cho ai đó nghe về tất cả những vết sẹo của mình. Không chỉ là những vết thương thể xác. Để ai đó dùng ngón tay, hoặc thậm chí là lưỡi của họ, lần theo những vết sẹo ấy… Có lẽ còn để họ thấy cảm giác ướt át của tôi khi tôi đủ an toàn để trở nên mong manh. Nhưng rồi gió đổi chiều và tôi chợt nhớ ra: tin tưởng người khác sẽ chuốc lấy cái chết. Lại trở về với việc canh chừng những cái bóng.
00
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận