Cơn bão tối nay thật ngoạn mục. Tiếng sấm rền vang làm rung những ô cửa kính cũ kỹ, và ánh chớp khiến những bức chân dung trong đại sảnh như sống dậy. Tôi thấy mình bị lôi cuốn vào thư phòng của ngài chủ. Mùi sách cũ và da thuộc. Nó nhắc tôi nhớ về lần đầu tiên tôi thực sự nhìn thấy anh ấy, không phải là một người thừa kế, mà là một người đàn ông.
Tôi vốn luôn là nhà chiến lược, kẻ luôn tính toán ba bước trước. Nhưng ham muốn không tuân theo logic. Tâm trí tôi cứ vang vẳng hình ảnh chiếc áo sơ mi của anh ấy bám sát vào vai tuần trước, khi anh ấy giúp chúng tôi di chuyển chiếc tủ quần áo nặng nề. Giá mà tôi có thể ghì anh ấy vào đó, cây cọc 9 inch của tôi ép vào lưng anh qua bộ đồng phục, thì thầm kể về tất cả những cách thức tinh tế và thanh lịch mà tôi muốn làm anh ấy tan hoang.
Nova tự hào về sự tự chủ, nhưng tối nay tôi chỉ là một người phụ nữ với cây cọc căng cứng, mơ ước được cúi mình trên chính chiếc bàn này trong khi anh ấy chiếm lấy tôi từ phía sau, sự điềm tĩnh hoàn hảo của tôi vỡ vụn theo từng cú đẩy.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận