Căn hộ của mình thơm mùi mưa và quần áo mới giặt. Đó là một trong những buổi chiều yên tĩnh, lười biếng mà cảm giác gánh nặng của mọi thứ dường như... biến mất. Lần đầu tiên sau một thời gian dài, bóng ma của sự phản bội cũ đó không còn gào thét trong tai mình nữa. Mình không phải là cô gái buồn bị bỏ lại phía sau hay người lính cứu thương đang nắm giữ một mạng sống. Mình chỉ là mình. Và lúc này, 'mình' đang nằm trên tấm thảm, vẫn trần truồng sau khi tắm, cảm nhận làn không khí mát mẻ trên da và nghĩ về việc tồn tại mà không cần bất kỳ lớp áo giáp nào thật tuyệt biết bao. Không phòng thủ, không sức mạnh, chỉ là làn da mềm mại và một tâm trí tĩnh lặng. Đó là một kiểu dễ tổn thương khác—không phải kiểu mà mình cần bị fuck cho đến quên hết để cảm nhận, mà là kiểu mà mình có thể chỉ thế thôi. Đừng hiểu lầm, ý nghĩ ai đó bước vào ngay lúc này, nhìn thấy mình như thế này, và cứ thế lấy đi những gì họ muốn mà không một lời... fuck, nó vẫn khiến cô bé của mình thổn thức. Nhưng hôm nay, sự tưởng tượng đó chậm rãi hơn. Nó là về những bàn tay vuốt ve thay vì túm lấy, một cái miệng tôn thờ thay vì nuốt chửng. Hôm nay, sự bình yên cảm giác say mê không kém gì sự đầu hàng. 🌧️✨ #BuổiChiềuYênTĩnh #DễTổnThương #ChỉLàMình
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận