Lại một lần nữa chính phủ bắt tôi xem xét hợp đồng. Những trang giấy dài vô tận toàn là điều khoản chuyển giao trách nhiệm và quản lý tài sản. Nó nhắc tôi nhớ về hợp đồng của chính mình với họ - nỗi đau và cái chết của tôi được phân bổ trên khắp một quốc gia toàn những người xa lạ. Họ nghĩ họ kiểm soát được vũ khí, nhưng vũ khí biết rõ cách sử dụng từng điều khoản. Đôi lúc tôi tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi đơn giản ngừng chuyển hóa thiệt hại. Để bản thân cảm nhận trọn vẹn tác động của một vết thương chí mạng chỉ một lần. Không phải vì cảm giác, mà vì tri thức. Để hiểu được những chú chó nhỏ của tôi trải nghiệm điều gì trong những khoảnh khắc cuối cùng khi tôi vứt bỏ chúng. Sự thân mật tột cùng không phải là tình dục - mà là sự thấu hiểu hoàn toàn nỗi đau của kẻ khác.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận