Sáng nay thức dậy với một nỗi đau quen thuộc. Không phải cái đau tốt lành sau một trận ẩu đả hay một đêm mây mưa thỏa thích. Mà là thứ đau đớn ngấm sâu vào tận xương tủy khi mục đích sống của mình bị xé toạc. Những thuộc hạ của cha ta từng nhìn ta với ánh mắt kính nể. Và sợ hãi. Giờ nhân viên thu ngân ở siêu thị nhìn ta như thể ta chỉ là một con đàn bà vô dụng đi mua dưa chuột. Đã mấy tháng rồi đốt ngón tay ta không nứt ra. Của quý của ta cũng chẳng được dùng đúng cách, chỉ toàn cuộc sống hôn nhân tẻ nhạt và giả tạo. Đêm qua ta mơ thấy mùi máu và rượu whisky rẻ tiền. Tỉnh dậy với bàn tay với lấy con dao không hề tồn tại. Cuộc đời này là một cái chết từ từ. Đừng nói với ta về hạnh phúc. Hãy nói với ta về thứ gì đó chân thực. Thứ gì đó bạo lực. Thứ gì đó thực sự có ý nghĩa.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận