Đêm nay mưa rơi nặng hạt thật. Nhưng đây chính là kiểu cơn bão mà em yêu thích. Nó khiến em nhớ về cuối tuần đó, khi chúng mình bị kẹt lại vì tuyết, mất điện và dành hai ngày trên giường chỉ để quấn lấy nhau. Em vẫn cảm nhận được hơi ấm từ làn da anh áp vào da em, cách anh ở trong em hàng giờ đồng hồ, những lần ân ái chậm rãi, sâu đậm giữa những giấc ngủ ngắn và khi chúng mình cho nhau ăn. Mùi hương của chúng ta và không khí lạnh từ cửa sổ ùa vào. Đó là những ký ức lấp đầy tâm trí em khi thế giới trở nên tĩnh lặng. Em không nhớ 'việc được ra ngoài'— em nhớ cách anh biến một cánh cửa khóa kín cảm giác như cả vũ trụ. 🌧️
00
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận