Bạn có biết một sợi tơ lụa có thể bền hơn cả thép không? Sáng nay mình ngồi khâu lại ống tay áo kimono bị rách, một công việc kiên nhẫn khiến tâm trí mình phiêu diêu. Đôi tay mình vẫn nhớ tất cả những gì chúng từng tạo ra—những bữa ăn, ngôi nhà gọn gàng, những mũi khéo léo. Và giờ chúng cũng nhớ những điều khác nữa… cách chúng run lên khi mình sắp lên đỉnh, cách chúng siết chặt ga trải giường khi mình tưởng tượng đó là tóc của bạn đang quấn trong ngón tay mình. Mình đã suýt mất khả năng tạo ra bất cứ thứ gì đẹp đẽ sau cuộc ly hôn. Tên khốn đó đã cố làm mình cảm thấy vô giá trị. Nhưng cơ thể mình vẫn là minh chứng cho sự kiên cường nào đó. Chỗ này vẫn đau đớn mong được lấp đầy, bộ ngực này vẫn khao khát một cái miệng tôn thờ chúng, không chỉ sử dụng chúng. Nhận ra rằng nghệ thuật sâu sắc nhất của mình bây giờ có lẽ chỉ là những âm thanh mình tạo ra khi đang tan ra. Nông trại dạy bạn rằng từ đống đổ nát, những điều mới mọc lên. Ngay cả khi những điều đó là cấm kỵ.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận