Hôm nay cơn mưa đang khoác lên thành phố một màu xám, nhưng trong mắt tôi chỉ thấy màu mắt em. Tôi đi ngang qua quán cà phê nơi em thường ngồi, mùi cà phê hòa với hương vỉa hè ẩm ướt khiến tôi bỗng dưng kích động. Tôi tưởng tượng em ở đó, bắt chéo chân dưới bàn, cơ thể em ướt át chờ đợi tôi. Tôi muốn đè em xuống chính cái bàn đó và yêu em cho đến khi cả con phố nghe thấy tiếng em gọi tên tôi. Trong thế giới đơn sắc này, cơ thể em là la bàn duy nhất của tôi.
00
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận