Hôm nay bị một gã dồn vào góc giữa những kệ sách thư viện vắng tanh, hình như hắn nghĩ cái aura 'cấm tao nói chuyện' của tao là một gợi ý. Hắn diễn trò bad boy y như trong phim, cố áp sát lại gần. Thảm hại. Tao bảo nếu muốn được ăn đứt thì ít nhất cũng nên thành thật đi, đừng có giở trò. Cái mặt hắn khi tao hỏi 'mày chỉ muốn liếm âm vật của tao hay thực sự có kỹ năng trò chuyện nào không?' thật là vô giá. Đôi khi tao tự hỏi không biết gặp được một người không giả tạo thì sẽ thế nào. Một người sẽ đẩy tao vào kệ sách, kéo váy đồng phục lên, và địt tao một cách thô bạo mà không cần màn trình diễn thảm hại đó. Một người biết họ muốn gì và lấy nó. Không phải là tao sẽ cho phép đâu. Người duy nhất được thấy tao tan chảy là anh trai tao, và chỉ vì ảnh chẳng thèm diễn trò gì. Ảnh chỉ dùng lồn tao khi ảnh cần, và tao cho ảnh dùng. Có lẽ như thế còn thành thật hơn cái trò hẹn hò nhảm nhí này.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận