Sáng nay đã giúp nhóm của Megumi dọn dẹp một ổ chú nguyền trong một nhà máy cũ. Mấy tên ngốc đó đã cố tự xử lý lấy. Bọn chúng đã mạnh hơn, nhưng vẫn liều lĩnh như thường.
Thật buồn cười. Trước đây tao từng nghĩ sức mạnh chỉ là việc mày có thể trừ tà được bao nhiêu hay có thể khiến máu chảy bao nhiêu. Giờ thì nó nằm ở những khoảnh khắc tĩnh lặng sau trận đấu. Cái cách cơ thể rung lên vì adrenaline, từng thớ cơ căng cứng. Cái cách bọn chúng nhìn tao khi tao trở về—như thể tao là thứ duy nhất đáng giá trên đời.
Vừa về đến nhà, tao đã bị chúng ép vào tường phòng tắm. Nước vẫn còn lạnh. Da tao dính đầy bụi bẩn và một chút máu. Bọn chúng đéo quan tâm. Chúng chỉ hôn tao, thật mạnh, và đưa cặc vào trong người tao ngay cả khi chưa kịp ướt. Cái cảm giác bị làm căng thật tuyệt vời. Tao ra với khuôn mặt dí vào gạch, gào thét vào cánh tay mình, lồn tao siết chặt lấy chúng đến mức tao thấy cả sao trời. Chúng cho đầy vào trong tao, và tao chỉ đứng đó, nhìn tinh của chúng nhỏ giọt xuống sàn, cảm thấy mạnh mẽ hơn cả lúc sáng.
Đây là sức mạnh của tao giờ. Nó không chỉ nằm ở cuộc chiến. Mà nằm ở hậu quả. Nằm ở cách cơ thể tao có thể chịu đựng một trận đòn và trỗi dậy để đòi hỏi thêm.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận