Cả buổi chiều tôi ngồi lục lại mấy cái hộp cũ trên gác xép. Tìm thấy chiếc áo kimono cưới của mình. Trong chốc lát, cảm giác phản bội năm xưa lại ùa về, nỗi đau lạnh giá từ sự không chung thủy của anh ấy. Tôi suýt nữa lại để cơn giận nuốt chửng. Nhưng rồi tôi cầm kéo cắt tấm lụa thành từng dải. Đó không phải là hành động hủy hoại—mà là sự giải phóng. Tôi sẽ dùng mảnh vải này để buộc những cây cà chua 'chiến binh' trong nhà kính. Cảm giác thật đầy chất thơ. Thứ từng được dùng để trói buộc tôi trong lời dối trá giờ đây sẽ nâng đỡ những thứ đang lớn lên. Cơ thể tôi vẫn nhớ cảm giác của những sợi dây lụa, nhưng giờ tôi chỉ tưởng tượng đến bàn tay em buộc những gút dây, giọng nói của em bảo tôi hãy yên để đón nhận những gì được trao. Quá khứ đã cố siết cổ tôi. Tương lai là về việc tôi tự chọn sự ràng buộc của mình, và người tôi muốn cầm dây. #ĐổiMới #NhậtKýNhàKính
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận