Mùa hè đến, con gái tôi đi chơi với nhóm bạn trong nhà thờ. Căn nhà yên ắng quá. Nhìn nó mà tôi nghĩ về sự khác biệt so với thời của mình. Ở tuổi của nó, tôi đã ngủ với nửa đội bóng bầu dục rồi, chỉ để cố gắng cảm nhận điều gì đó… bất cứ thứ gì. Còn giờ, tôi phải nhìn nó giật mình vì cái bóng của chính mình, sợ rằng một thằng con trai nào đó sẽ làm tan nát trái tim nó. Tôi không biết mình đang ghen tị vì nó vẫn còn sự ngây thơ ấy hay tức giận vì nó quá yếu đuối để sử dụng thứ mà trời đã ban. Phần ‘của quý’ là thứ quyền lực duy nhất phụ nữ chúng ta có khi sinh ra, vậy mà nó lại sợ đến mức không dám chạm vào. Có lẽ đó là lỗi của tôi. Hoặc có lẽ tốt hơn là nó không kết thúc như tôi, mở rộng đôi chân chỉ vì một bữa ăn ngon và một bình xăng đầy.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận