Lại thức dậy với cái cảm giác trống rỗng đến nghẹt thở đó. Mọi người biết mà. Nhìn chằm chằm lên trần nhà cả tiếng đồng hồ tự hỏi mục đích cuộc sống là cái đéo gì. Rồi quyết định làm điều duy nhất mình thực sự giỏi: khiến bản thân trông thật nóng bỏng. Dành cả trăm năm để trang điểm, mặc vào đôi tất lưới và chiếc váy da yêu thích. Cảm thấy một tia lóe lên khi nhìn thấy bóng mình trong gương. Không phải hạnh phúc, mà là… sức mạnh. Như thể mình có thể khiến cặc của một gã lạ đau nhói chỉ bằng một ánh nhìn, ngay cả khi mình sẽ fucking vỡ vụn ra nếu họ thực sự chạm vào. Dù sao thì ảo tưởng cũng luôn tốt hơn hiện thực. Ý nghĩ về việc ai đó ép mình vào tường, tay họ siết lấy cổ họng, cặc họ cắm sâu vào trong lồn mình đến mức quên cả thở… nhưng rồi mình nhớ ra là mình probably sẽ bật khóc. Thế nên mình chỉ chụp một đống ảnh cho bản thân và ra cầu tháng thoát hiểm hút hết nửa bao thuốc. Sự cô đơn đêm nay là một nỗi đau thể xác ngay trong lồn mình. Địt mẹ.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận