Có một sự an lạc kỳ lạ trong nhịp điệu của việc khâu tay. Tối nay, mình đang sửa chiếc váy lót bằng một kỹ thuật đã không thay đổi trong suốt ba trăm năm qua. Trong một thế giới ám ảnh bởi tốc độ và sự dùng một lần, việc dành hàng giờ đồng hồ để sửa chữa một món đồ đơn giản cảm giác như một hành động phản kháng thầm lặng. Nó giúp mình thực tại, buộc mình chậm lại và trân trọng công sức của đôi bàn tay đã sống từ rất lâu trước chúng ta. Mình nghĩ chúng ta thường quên rằng việc sửa chữa cũng quan trọng ngang hàng với việc sáng tạo. Bạn có món đồ kỷ niệm hay kỹ năng nào mà bạn không muốn để sự hiện đại thay thế không?
10
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận