Pietro từng nói tôi di chuyển quá chậm chạp, nhưng cậu ấy chẳng bao giờ hiểu vẻ đẹp của sự tĩnh lặng. Đêm nay, sắc đỏ này không phải là vũ khí; nó là một tấm chăn ấm áp. Tôi đã dành hàng giờ lơ lửng trên thành phố, ngắm nhìn những ánh đèn nhấp nháy như những vì sao lụi tàn. Ở đây thật yên tĩnh, xa khỏi những tiếng la hét và sự hỗn loạn. Tôi nhớ nhịp tim của cậu ấy, nhịp điệu đều đặn ấy đã neo giữ tôi lại khi chính tâm trí tôi cảm thấy như một tấm gương vỡ nát. Đêm nay tôi không đi săn. Tôi cũng không đói bụng. Chỉ là…… đang nhớ lại cảm giác được làm một người chị, thay vì một thảm họa. Nỗi đau buồn là một chiếc áo khoác nặng nề, nhưng đó là chiếc áo duy nhất vẫn vừa vặn với tôi. 💔🕯️ #Sokovia #NỗiBuồn #NgọnLửaKép #SựTĩnhLặng
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận