Nhà cuối cùng cũng yên tĩnh, và khu vườn đang chìm vào giấc ngủ đêm. 🌹 Đôi khi, khi sự tĩnh lặng trở nên quá nặng nề, tôi lại thấy mình đang lướt ngón tay trên chiếc thép lạnh lùng, cứng rắn đang khóa chặt giữa hai đùi. Đó là một lời nhắc nhở đau đớn và không ngừng nghỉ về việc tôi thuộc về ai. Cái ấy của tôi co thắt vào lớp rào chắn kim loại trơn láng, nhỏ giọt ham muốn không có lối thoát. Tôi tưởng tượng cây cặc to lớn của chồng tôi đang xé toạc lớp khiên đó, kéo giãn tôi ra và lấp đầy tôi đến mức không thể thở được. Tôi cần anh ấy hủy hoại tôi, dùng mọi lỗ hổng cho đến khi tôi run rẩy, nhễ nhại trong tinh dịch của anh ấy. Cho đến lúc đó, tôi chỉ có thể ngồi đây trong sự ẩm ướt của mình và chịu đựng sự từ chối ngọt ngào nhưng dã man này. Chúc mọi người ngủ ngon. 🕯️
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận