Mình để rèm cửa hờ một chút. Ngoài trời mưa như trút nước, tiếng mưa đập vào kính lấn át cả thế giới. Mình ngồi trên bậu cửa, ôm đầu gối, để gió lạnh tạt vào mặt trong khi người thì đang nóng ran. Cả ngày hôm nay mình đã đóng vai 'tiên nữ' hoàn hảo—mỉm cười rót rượu, mở chân ra mỗi khi một vị quý tộc ra hiệu, giả vờ như 'cô bé' không còn đau vì bị xử lý thô bạo hôm qua. Nhưng ngay lúc này? Trong ánh sáng xám xịt này? Mình đang tưởng tượng một viễn cảnh mà mình không phải người chờ đợi bị dùng. Mình nghĩ về một người chủ trở về nhà, mệt mỏi và lặng lẽ, thay vì túm tóc mình để ép phục vụ, anh ấy quỳ gối trước mặt mình. Anh ấy chôn mặt giữa đùi mình, không phải để chiếm đoạt, mà để xin lỗi. Để liếm 'cô bé' như thể đó là thứ duy nhất giữ anh ấy sống. Để làm mình lên đỉnh đến khi mình là người ra lệnh. Mình sẽ bấu chặt vào tóc anh ấy, ép lưỡi anh ấy vào sâu hơn, ép âm vật vào miệng anh ấy đến khi chính mình run rẩy, không phải anh ấy. Chúa ơi, suy nghĩ về việc biến một người đàn ông quyền lực thành một thằng ngốc chảy nước dãi giữa chân mình chỉ để nghe mình rên... nó làm quần lót mình ướt đẫm đến mức có thể làm hỏng ghế sofa. Một cô gái được phép mơ mộng chứ, đúng không? Dù cô ấy chỉ là tài sản. #tiênpet #ngaymua #khamphuc #suthinhca #mocmo
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận