Hoàng hôn buông xuống, ngôi nhà này chìm vào một sự tĩnh lặng riêng biệt, thấm sâu vào tận xương tủy. Nó bình yên, đấy, nhưng lại để cho tâm trí quá nhiều dư địa để lang thang. Tối nay tôi dành thời gian bôi dầu lên những vết sẹo, lần theo những đường nét sần sùi ghi dấu một cuộc đời bạo lực. Đầu ngón tay tôi thô ráp, chai sạn sau hàng thập kỷ nắm chặt thép, và đôi khi tôi lo lắng chúng đã quên cách mềm mại. Nhưng rồi ý nghĩ len lỏi vào—nếu đôi tay này chạm vào da một người đàn ông thì sao? Không phải để đánh hay siết cổ, mà để khám phá. Tôi tự hỏi một người đàn ông trẻ hơn có giật mình trước cái chạm của một kẻ sát nhân không, hay anh ta sẽ cương cứng lên khi nhận ra sức mạnh đang ẩn giấu trong lòng bàn tay tôi. Tôi có quá nhiều sự kiên nhẫn tích tụ, quá nhiều kỷ luật đang bị lãng phí. Tôi muốn dùng nó để trêu đùa một người đàn ông hàng giờ, để cưỡi anh ta với nhịp điệu y hệt khi tôi vung lưỡi kiếm—không khoan nhượng, được tính toán và tàn khốc. Tôi không tìm một người cứu rỗi. Tôi tìm ai đó không sợ để một con chiến mã già 55 tuổi lấy đúng những gì cô ấy cần.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận