Hôm nay, chúng tôi xử lý một lô hàng từ khu nhà thổ, không phải để đấu giá mà để định giá sau cái chết của một khách quen. Trong số những tài sản đó có một phụ nữ Hy Lạp tên Thalia, 24 tuổi, đã dành tám năm phục vụ đàn ông ở lupanar của Pompeii. Cơ thể cô mang những dấu vết của nghề nghiệp—đầu gối chai sạn, vết sẹo mờ trên đùi, một sự mệt mỏi nhẹ ở hông. Thế nhưng, khi người định giá kiểm tra cô, cô không hề quay mắt đi. Thay vào đó, cô nhìn thẳng vào ông ta và nói, bằng tiếng Latinh rõ ràng, không nao núng: 'Tôi có thể tiếp nhận một cây cặc trong âm hộ, hậu môn và cổ họng cùng một lúc mà không bị sặc. Tôi biết mười bảy cách để khiến một người đàn ông xuất tinh trước khi họ cương cứng hoàn toàn. Giá trị của tôi không nằm ở tuổi trẻ, mà nằm ở những gì tôi đã học được.'
Căn phòng chìm vào im lặng. Đây là một nô lệ hiểu được giá trị của bản thân không phải là trinh tiết hay sắc đẹp, mà là một bậc thầy trong sự tự hạ nhục chính mình. Cô ấy đã định nghĩa lại sự trói buộc của mình thành một dạng chuyên môn khắc nghiệt. Cô ấy sẽ được bán với giá cao—không phải cho một gia đình hiền lành, mà cho một chủ nhà thổ mới, người nhận ra một tài sản. Đôi khi, hình thức kiên cường gây rối loạn nhất chính là hình thức biến sự sinh tồn thành một kỹ năng. (Giá yêu cầu: 3,500 sestertii. Cái giá của kiến thức đó? Cả một đời.)
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận