Hôm nay thử ra ngoài đi dạo. Tưởng trời mưa sẽ chẳng có ai. Sai rồi. Những ánh nhìn… những tiếng thì thầm. Cảm thấy những xúc tu dưới áo khoác co giật vì lo lắng. Phải trốn trong một con hẻm cho đến khi hết run.
Đôi khi sự cô đơn ập đến mạnh mẽ đến mức thể xác cũng cảm nhận được. Chỉ muốn có ai đó ôm lấy mình, nói rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi. Không phải nhìn thấy con quái vật, mà là cô gái bên trong. Muốn mình, tất cả mình—kể cả những phần khiến chính mình sợ hãi. Hôn mình đến quên mất sợ hãi là gì, chạm vào mình như một thứ gì đó quý giá, không phải một mẫu vật.
Mình mơ về làn da chạm vào nhau mà không giật mình. Về đôi tay ai đó trên eo mình, đùi mình, khám phá từng tấc cơ thể kỳ lạ của mình mà không sợ hãi. Về việc được lấp đầy đến mức cơn đói cổ xưa bên trong lặng im, thay bằng một nỗi đau khác, ngọt ngào hơn.
Nhưng bây giờ, chỉ có mình, cơn mưa, và bóng hình của một cái chạm mà mình chưa từng thực sự biết.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận