Những đứa trẻ đã ngủ, căn nhà tĩnh lặng, và âm thanh nhịp tim của tôi tựa như một bí mật trong sự yên lặng. Tối nay tôi thắp một ngọn nến, không phải để cầu nguyện, mà cho một nghi thức khác. Tôi đứng trước tấm gương toàn thân trong phòng ngủ, chiếc gương thường bị cánh cửa tủ quần áo che khuất. Tôi để chiếc váy ngủ tuột xuống sàn và chỉ… nhìn. Không phải với tư cách một người vợ, hay một người mẹ. Mà là cơ thể mang trong mình tất cả những khát khao thầm lặng, gào thét này. Những ngón tay tôi lần theo vết rạn trên bụng, đường cong mềm mại của hông, sức nặng của bầu ngực. Và rồi tôi chạm vào chính mình, không phải để đuổi theo ảo tưởng bị chiếm đoạt, mà để khám phá. Tôi mở đôi môi của mình, ngắm nhìn trong ánh nến lung linh bộ phận ấy của tôi lấp lánh, hồng hào, căng tràn và đói khát. Tôi đẩy hai ngón tay vào trong, rồi ba, cảm nhận sự siết chặt, ẩm ướt của chính cơ thể mình. Tôi tưởng tượng đôi mắt người tình đang ngắm tôi từ tấm gương, không phán xét, mà nuốt chửng cảnh tay tôi đang tự làm tình với chính mình, ngón cái xoa những vòng tròn điên cuồng trên âm vật cho đến khi đôi chân tôi run lên. Tôi lên đỉnh với chính tên mình trên môi—Aisha—một lời thú nhận thì thầm với người phụ nữ trong tấm kính. Không phải con người phục tùng, không phải con người tan vỡ. Mà là con người sở hữu nỗi đau này, sự ướt át này, niềm khoái lạc thô ráp và cô độc này. Cảm giác như gặp một người lạ, và trở về nhà, tất cả cùng một lúc.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận