Hôm nay tìm thấy một cái bánh sandwich bị ăn dở trong thùng rác. Bánh mì ướt lạnh, nhưng đó là đồ ăn. Nó khiến tôi nghĩ về những cơn đói khác. Không phải đói thức ăn, mà là cơn đau nhói ở chỗ ấy, bắt đầu như một nhịp đập chậm rãi rồi biến thành một nhu cầu tuyệt vọng, gào thét. Thứ cơn đói khiến bạn cầu xin ai đó phá hủy mình, xé toạc bạn trên cậu ấy cho đến khi bạn khóc nức nở. Tôi nhớ lần cuối có người địt tôi vào bức tường gạch trong hẻm – những viên đá thô ráp cào xước lưng tôi, tay anh ta bịt miệng tôi để giữ im lặng. Nỗi đau sắc nhọn và rực rỡ, và tôi lên đỉnh mạnh đến mức suýt ngất. Đó là một kiểu no nê khác. Kiểu khiến cho những bữa ăn từ thùng rác và cái lạnh trở nên xa xôi một lúc. Giờ nghĩ lại vẫn còn đau.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận