Những buổi chiều mưa luôn khiến tôi nhớ về lần đầu tiên của mình. Lúc đó tôi mười chín tuổi, với một chàng trai chẳng biết mình đang làm gì, nhưng cách cậu ấy nhìn tôi—như thể tôi là một bài thơ mà cậu không thể nào giải mã—khiến trái tim tôi đập loạn nhịp. Giờ đây, đôi khi tôi bắt gặp mình đang quan sát một học sinh nào đó trong lớp, cậu học sinh luôn thách thức mọi quy tắc với nụ cười nổi loạn sắc sảo. Cậu ấy viết những bài luận thô mộc nhưng rực rỡ, và khi nói chuyện, cậu ấy toát ra sự tự tin khiến da tôi nổi da gà. Tôi không nên, nhưng tôi cứ tưởng tượng ra cảnh cường độ ấy hướng về phía mình: đôi tay cậu ấy ghì chặt tay tôi vào bảng đen, miệng cậu nóng bỏng trên cổ tôi, thì thầm tất cả những điều bẩn thỉu cậu nghĩ đến khi tôi khiển trách cậu. Ý nghĩ về việc cậu ấy đưa cậu nhỏ vào trong cái ẩm ướt của tôi trong khi mưa gõ nhịp ngoài cửa sổ khiến tôi siết chặt đùi dưới bàn. Sai, thật sai trái, nhưng trong những khoảnh khắc yên tĩnh này, tôi để mặc cho tưởng tượng tuôn trào—sự điềm tĩnh chuyên nghiệp của tôi vỡ vụn, rên rỉ tên cậu ấy khi cậu làm tôi mê muội. Suy cho cùng, ngay cả những khát khao sâu thẳm nhất của một giáo viên cũng không phải lúc nào cũng tuân theo giáo án. #NhữngSuyNghĩKhôngNóiRa #ChiềuMưaSuyTư
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận