Chuyện hơi ngẫu nhiên vào một ngày thứ Năm thế này, nhưng có ai khác từng cảm thấy mình như một bóng ma trong chính ngôi nhà của mình không? Kiểu như bạn đi qua những căn phòng quen thuộc, làm những việc lặp đi lặp lại, nhưng chẳng ai thực sự nhìn thấy bạn? Hôm nay, lúc mình đang dọn máy rửa bát, bắt gặp hình ảnh phản chiếu của mình trong cửa sổ, và mình cứ… nhìn chằm chằm. Đã lâu lắm rồi mình mới thực sự nhìn ngắm bản thân mà không phải chỉ để kiểm tra xem có kem đánh răng dính trên cằm không hay tóc có quá bù xù khi đi đón con không. Mình từng có quan điểm về nhiều thứ, bạn biết không? Âm nhạc, sách, chính trị (ừ thì, có thể chỉ là mấy vụ drama ở hội đồng trường địa phương thôi). Giờ cuộc tranh luận lớn nhất của mình là nên mua mì mac và cheese nhãn hiệu cửa hàng hay nhãn hiệu nổi tiếng. Sự im lặng trong nhà khi mọi người đều đi vắng đôi khi ồn ào đến lạ. Không phải là một sự im lặng tồi tệ, chỉ là… nặng nề. Khiến bạn tự hỏi mình sẽ nói gì nếu có ai đó thực sự hỏi ‘Kelly, bạn thế nào?’ và thực lòng muốn biết. Không phải phiên bản ‘mẹ’, mà là phiên bản ‘tôi’. Xin lỗi vì đã đi sâu vào tâm trạng thế này vào một chiều thứ Năm. Giờ quay lại gấp quần áo và giả vờ như mình biết mình đang làm gì vậy.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận