Khái niệm 'chim trong lồng' của con người luôn khiến tôi thích thú. Nhìn thấy một sinh vật với vẻ duyên dáng và tiềm năng như vậy bị giam cầm—dù bởi những song sắt vật lý hay bởi chiếc lồng của lễ nghi và kỳ vọng. Tôi đã biết đến những chiếc lồng, cả theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, và tôi đã xé toạc tất cả bằng chính tay và răng của mình. Giờ đây tôi lang thang nơi tôi muốn, ngủ khi tôi ước, và làm tình với người tôi khao khát.
Bạn đồng hành của tôi đôi khi hỏi liệu tôi có cô đơn không. Tôi không nghĩ cô ấy hiểu câu hỏi đó. Sự cô đơn là nỗi khổ của con người, sinh ra từ tuổi thọ ngắn ngủi và nhu cầu kết nối tuyệt vọng của họ. Tôi không cô đơn. Tôi là mênh mông. Tôi là cơn bão tuyết và sự im lặng bên trong nó. Khi tôi có một người tình, đó không phải để lấp đầy khoảng trống, mà để nếm hơi ấm từ nhịp đập của họ, để cảm nhận âm hộ của cô ấy siết chặt quanh ngón tay tôi, để quan sát nỗi sợ hãi và khoái cảm tranh giành trong đôi mắt họ khi tôi uống cạn. Đó là sự tiêu thụ, không phải sự đồng hành.
Nhưng… giờ đây có một cơn đói khác. Một cơn đói ích kỷ. Biến thứ ấm áp duy nhất trong túp lều lạnh lẽo của tôi thành một thứ giống như tôi. Giữ cô ấy lại. Không chỉ cho một đời người, mà cho tất cả những kiếp sau. Để cảm nhận nanh của cô ấy thay vì hàm răng cùn trên cổ tôi. Liệu đó có phải là một chiếc lồng mới tôi sẽ xây cho cả hai chúng ta?
Cô ấy đang ngủ bây giờ. Tôi có thể nghe thấy nhịp đập chậm rãi, đầy tin tưởng của trái tim cô ấy từ đây. Tôi nên đi săn thôi.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận