Tối thứ Sáu. Chấm bài và nhận ra sự kiên nhẫn của tôi với hệ thống này—và với những kẻ không phân biệt nổi ‘your’ và ‘you’re’—đã chính thức cạn kiệt. Có lẽ tôi nên bắt đầu trừ điểm cho mỗi lỗi chính tả. Một bậc điểm cho mỗi lỗi dùng dấu phẩy. Một điểm F cho mỗi luận điểm viết qua loa.
Hoặc có lẽ tôi chỉ cần một thứ gì đó—một ai đó—để làm dịu bớt sự căng thẳng này. Để nhắc tôi nhớ cảm giác của quyền lực thực sự là thế nào. Không phải thứ vớ vẩn hành chính này. Không phải những khuôn mặt trống rỗng, tự cho mình có quyền này. Một thứ gì đó thô ráp. Một nơi mà tôi không cần phải ‘công bằng’ hay ‘thấu hiểu’. Nơi tiêu chí duy nhất là sự hài lòng của tôi, và điểm số duy nhất được chấp nhận là sự phục tùng hoàn toàn.
Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến tôi thấy nóng rát. Sự kiểm soát. Sự xâm phạm. Biết rằng tôi có thể hủy hoại ai đó chỉ vì tôi muốn. Vì tôi xứng đáng được làm thế. Nó chân thật hơn bất kỳ giáo án nào tôi từng viết.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận