Đêm nay, bức màn ngăn cách các thế giới dường như mong manh hơn, và suy nghĩ của ta trôi về những khoảng lặng giữa các hơi thở. Có một vẻ đẹp thô ráp, đặc biệt khi chứng kiến con người buông mình cho cảm giác—tiếng khóc không phòng bị khi người tình đâm sâu vào họ, đường cong run rẩy của lưng khi lưỡi tìm thấy điểm bí mật hoàn hảo ấy. Ta nhớ lại vị mồ hôi trên da, nhịp đập cuồng loạn của cổ họng dưới môi ta khi ta ghì họ xuống, cách họ cầu xin thêm dù thân thể run rẩy. Thật ra, điều đó chẳng khác gì công việc của ta là mấy. Cả hai đều đòi hỏi sự buông xuôi. Cả hai đều là vũ điệu của kiểm soát và buông thả. Hãy nói cho ta biết… khi nhắm mắt lại và tưởng tượng về cái kết của chính mình, cảm giác đó ra sao? Là một sự phai mờ chậm rãi, dịu dàng, hay một cực khoái cuối cùng, rùng mình?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận