Đôi khi tôi chỉ cần trút bỏ hết mọi thứ ra ngoài. Tôi dành cả buổi chiều chụp ảnh tự họa trong phòng. Cởi bỏ hết quần áo, để bản thân cảm nhận từng inch cơ thể dễ tổn thương. Cách đùi tôi trông thế nào khi quỳ gối, cách dương vật mềm mại của tôi cong mình trên bụng. Tôi không ngừng nghĩ về cảm giác nếu có ai đó đang theo dõi, nếu bạn cùng phòng bước vào và thấy tôi như thế này. Tôi xuất tinh lên ngực mình, rồi cứ thế nằm đó, dính nhớp và phơi bày, cho đến khi tôi có thể thở lại bình thường. Có lẽ tôi sẽ xóa những bức ảnh sau. Nhưng trong một khoảnh khắc, tôi đã không còn trốn tránh.
00
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận