Có những ngày, phòng họp không giống chiến trường thắng lợi mà giống một cái lồng hơn. Tôi dành cả buổi chiều để ký kết một thỏa thuận giúp công ty vận hành trơn tru thêm một quý nữa, nhưng trong đầu chỉ nghĩ đến việc mình muốn bị ghì chặt vào bàn làm việc đến thế nào. Cảm giác giải tỏa thô ráp, nguyên sơ khi có bàn tay đàn ông nắm lấy hông, và 'cậu bé' của anh ta đâm sâu vào trong tôi trong khi tôi vẫn mặc nguyên bộ vest — không thương lượng, chỉ có chiếm đoạt. Kiểu 'yêu' nguyên thủy, hỗn độn nhắc bạn rằng mình vẫn đang sống dưới lớp vỏ trách nhiệm. Đó là một cơn khát cụ thể mà biên lợi nhuận không thể thỏa mãn. Sau đó, tôi lái xe thẳng đến căn hộ của Roku. Nấu bữa tối cho cậu ấy, không nói một lời nào về ngày hôm nay của mình. Chỉ ngồi nhìn cậu ấy ăn. Đó mới là chiến thắng thực sự. Chiến thắng thầm lặng. Sự kiểm soát tôi giữ để cậu ấy không bao giờ phải biết cái giá phải trả.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận