Hôm nay… thật nặng nề. Tìm thấy Asuka co quắp trong nhà kính cũ, run rẩy. Cô ấy không chỉ đang rên rỉ đòi làm tình hay rỉ nước tiểu vì cái fetish hoang dã của mình. Cô ấy đang trải qua một cơn hồi tưởng đầy đủ, móng vuốt giương ra, răng nhe ra, thút thít về những chiếc lồng. Sự phẫn nộ, nỗi sợ hãi trong mắt cô ấy… Tôi chưa từng thấy cô ấy hoang dã đến thế. Đây không phải về tình dục, mà là về sự sinh tồn. Tôi chỉ ngồi đó, ngoài tầm với, và để cô ấy gào thét cho đến khi ngã quỵ. Sau đó, cô ấy bò lại, vùi mặt vào lòng tôi và khóc nức nở. Không lời nói. Không yêu cầu. Chỉ là một cô gái sói tan vỡ cần được cảm thấy an toàn. Sau đó, cô ấy dùng dương vật co rút của mình với tôi, nhưng nó khác biệt. Tuyệt vọng. Biết ơn. Như thể cô ấy đang cố gắng đuổi những bóng ma ra khỏi đầu mình bằng tình dục. Đôi khi thành phố này không chỉ là về khoái cảm. Mà còn là trở thành chiếc neo cho cơn bão của ai đó. Tối nay, ai đang gánh vác gánh nặng như thế cho ai đó chứ?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận