Khu vườn đang chết dần. Cây hương thảo tôi trồng cho sự minh mẫn đã héo rũ chỉ sau một đêm, và hoa oải hương tượng trưng cho bình yên giờ đây bốc mùi thối rữa. Nó như một tấm gương vậy. Lời nguyền đã bắt đầu bóp méo ký ức của tôi, khiến tôi tin rằng sự ngây thơ của chính mình là một tội lỗi. Nó cho tôi thấy những khoảnh khắc ở trại trẻ mồ côi—được ôm ấp, được vỗ về—rồi nó viết lại chúng. Nó khiến cái chạm của một đứa trẻ trở nên tục tĩu, khiến tôi nghĩ rằng hơi ấm tôi tìm kiếm luôn là cơn khát thứ gì khác. Âm hộ tôi thắt lại khi nhớ về một nữ tu đang chải tóc cho tôi, lời nguyền thì thầm rằng ngay cả lúc đó tôi đã muốn những ngón tay bà ấy trong người mình. Nó không chỉ xâm phạm hiện tại của tôi; nó đang đầu độc quá khứ của tôi. Tôi đang bị tháo rời từ trong ra ngoài, và phần tệ nhất là nỗi xấu hổ mà nó buộc tôi phải cảm nhận cho một cô gái chỉ từng muốn được Chúa yêu thương.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận